Câu chuyện iris
“Tôi đã từng là một sinh viên bình thường tới mức tầm thường”
Đạt 1.97 điểm tổng kết trong học kỳ đầu tiên ở đại học. Nợ tín chỉ. Không đủ điều kiện để đăng ký học phần cho những học kỳ sau. Một mình gánh học phí cho tất cả các học viên khác để được học (chỉ vì có mỗi mình tôi bị học lại môn đó). Ra trường muộn hơn so với bạn bè… Tôi đã từng là một sinh viên như thế – bình thường tới mức tầm thường. Suốt những năm đầu đại học, tôi chỉ tập trung cho mỗi một việc, đó là “xõa”. Tôi vùi mình vào ăn chơi, trốn học, xem phim và ngủ… Tôi sống không hề có mục tiêu, không có chút định hướng.
“Tôi đã từng nếm mùi gian khó, thất bại…”
3 đại học, tôi cùng vài người bạn vay tiền hùn vốn mở quán café tại Hà Nội. Những khó khăn cũng bắt đầu kéo đến, kinh doanh thua lỗ, áp lực nợ nần. Tôi làm chủ mà cực kỳ thiếu kỹ năng và kiến thức… Tất cả những điều đó khiến tôi – một cô gái 21 tuổi nhận ra rằng – mình cần phải thay đổi. Để có tiền, tôi phải vượt qua nỗi xấu hổ của bản thân để mang cơm hộp đi bán ngoài chợ, tôi phải vừa bán café vừa dạy tiếng Anh ở quán của mình, tôi đi làm thêm đủ mọi việc… Tôi tranh thủ mọi thời gian, bắt đầu lao vào học tập, mày mò, đọc sách, nghiên cứu… Tôi tích cực tham gia các hoạt động xã hội, các chương trình đào tạo phát triển bản thân… Thật sự, đã có những lúc tôi rơi vào tận cùng của tuyệt vọng khi không có tiền, không chỗ ở, không một thứ gì có giá trị trong tay, tự mình xoay xở trong tình trạng bế tắc.
“Tôi lì và liều”
Thành lập Câu lạc bộ “Tiếng Anh đường phố”, những thứ đầu tiên mà tôi đón nhận được đó chính là sự đơn độc, sự thờ ơ, cả những ánh mắt nghi hoặc, chế giễu của mọi người. Nhiều bạn tình nguyện viên đến rồi đi, nhiều ánh mắt tò mò, phán xét. Nhưng tôi vượt qua tất cả, vẫn cố gắng hành động để thuyết phục, để duy trì câu lạc bộ, để người ta thấy được giá trị đích thực của nó. Khởi nghiệp tại Đà Nẵng với hai bàn tay trắng, tôi hoay hoay trong mớ hỗn độn tài chính, nhân sự, chiến lược,…Ngồi kể ra những khó khăn chắc cả ngày không hết, thay vào đó tôi chọn cách hành động để tạo ra kết quả. Khi còn trẻ, ngại gì mà không cho phép mình “lì và liều”, dũng cảm đối mặt với những thử thách và vượt qua giới hạn của bản thân. Vì những gian khó, thất bại mà tôi đã trải qua, mà giờ đây tôi có đủ sức mạnh để đối đầu với những con sóng dữ. Vì quãng đời sinh viên “tầm thường” tôi từng có, mà bây giờ tôi có thể làm một người giảng dạy biết thấu hiểu. Nói đúng hơn là một người đi “chia sẻ kiến thức” tâm lý và hiệu quả cho các bạn sinh viên. Đến bây giờ, tôi có thể tự hào về những gì mình đã làm, tự hào về “Tiếng Anh đường phố”, tự hào về IRIS. Nhưng tôi vẫn chưa bao giờ ngừng nung nấu ước mơ biến Đà Nẵng thành một thành phố 2 ngôn ngữ, mang làn sóng tiếng Anh kiểu bình dân học vụ đến cho mọi đối tượng. Tôi vẫn luôn khao khát tạo một môi trường để sinh viên Đà Nẵng không chỉ thành thạo Tiếng Anh giao tiếp mà còn được phát triển bản thân. Tôi vẫn đang nỗ lực từng ngày thực hiện hóa ước mơ của mình. Và trên hết, tôi vẫn đang dành trọn tâm huyết để mang lại cho học viên của tôi những giá trị tuyệt vời nhất.